Welcome To Quang Binh Community

- Chào mừng đến với diễn đàn TD 420 -
 
Trang ChínhTrang Chính  CalendarCalendar  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
Top poster
Find Me (113)
Lee (46)
Su Đen (25)
113 Số bài - 27%
77 Số bài - 18%
60 Số bài - 14%
46 Số bài - 11%
42 Số bài - 10%
31 Số bài - 7%
25 Số bài - 6%
11 Số bài - 3%
10 Số bài - 2%
6 Số bài - 1%

Share | 
 

 Một ngày đầy nước mắt và...nước mũi...!

Go down 
Tác giảThông điệp
Find Me
Upload Team


Nam Tổng số bài gửi : 113
Vcoin : 1426
Thanks Number : 0
Birthday : 05/03/1992
Join date : 13/12/2011
Age : 26
Nhẫn cưới : .

Bài gửiTiêu đề: Một ngày đầy nước mắt và...nước mũi...!   Sun Dec 18, 2011 12:23 am

Tôi vốn là đứa con gái mau nước mắt. Mặc dù hay tỏ ra mạnh mẽ, ngông cuồng. Chả phải cứ những ngày lễ ngày tết thấy tủi thân mới khóc, ngày thường cũng vậy. Người ta đánh, tôi không khóc. Nhưng nếu ai đó nói điều gì khiến tôi không vui, hoặc gợi lại trong tôi những kỷ niệm buồn, hoặc vô tình chạm vào tự ái của tôi...cũng khiến những giọt nóng hổi đua nhau lăn dài trên má. Tôi có cái tật rất trẻ con, đó là hay dỗi. Mỗi khi tôi khóc, hoặc là gục mặt xuống bàn nức nở, hoặc cúi gằm mặt xuống. Tôi biết khi mắt mũi tèm lem thỳ chẳng xinh đẹp chút nào. Những lúc ấy, nếu là ở trên lớp, mọi người sẽ xúm vào dỗ dành tôi, như 1 đứa bé, nhất là Tuấn Anh, Tân Teo, Nghĩa lợn, còn đòi "đốt nhà thằng nào làm nó khóc"... Và tôi càng được đà mà khóc to hơn. Nhưng thực ra, hành động đó sẽ khiến tôi cực kì cảm kích. Tôi luôn cần một chỗ dựa khi yếu lòng! Có phải vì được quá nuông chiều bởi những thằng bạn thân mà tôi đâm ra đỏng đảnh!?

8-3.

Tất bật chuẩn bị cho hội diễn thời trang của trường. Tôi tính toán mọi thứ thật chi tiết. Từ lời dẫn sao cho phải hay, độc đáo nhất tới việc đi đứng của dàn người mẫu lớp tôi. Tôi muốn mọi thứ phải hoàn hảo, và tôi ghét những ai chê bai mình, ghét lắm! Dù biết như vậy là quá bảo thủ. Cho nên tôi phát cáu khi thằng người mẫu đi sai thứ tự khiến lời thuyết minh của tôi loạn hết cả lên. Cả trường vẫn vỗ tay rầm rộ, vẫn cười nghiêng ngả. Tôi thành công, nhưng không trọn vẹn. Chỉ có thế mà tôi ức phát khóc, kết thúc chương trình lao vào cánh gà tổng xỉ vả thằng người mẫu 1 trận. Nó nhìn tôi bối rối và vô cùng biết lỗi. Cơn điên dịu xuống, tôi thở hổn hển vì bao nhiêu hơi sức đã chuyển thành căm hờn độp vào mặt thằng kia hết. Lát sau bình tĩnh lại, tôi thấy mình...giống con điên thật! Tôi chợt hoảng hốt, với tính khí bốc đồng và độc đoán thế này, tôi không thể trở thành một người quản lí giỏi, không thể khiến nhân viên của mình yêu mến nể phục. Và như vậy thì rõ ràng là tôi sẽ thất bại!

8-3

Mỗi thằng con trai lớp phải tự tay chuẩn bị 1 món quà tặng con gái theo thứ tự bốc thăm. Tôi được nhận quà từ cái thằng mà tôi và nó khá là ghét nhau. Nó bảo tôi là "Khối D đần" còn tôi chửi nó là "Khối A đụt"!!! Ấy nhưng khi nhận món quà bé xinh mà nó kính cẩn đưa cho tôi bằng cả 2 tay, tự nhiên mặt tôi đỏ bừng, nóng ran...Bỗng tôi giật mình...những khoảnh khắc này liệu có thể lặp lại một lần nữa? Thấm thoắt đã gần hết học kì 2 của lớp 12...Còn bao nhiêu ngày được ở bên nhau? Bất giác tôi đưa mắt nhìn lên chiếc đồng hồ treo tường cuối lớp...Kim giây không ngừng dịch chuyển...!

8-3

Nhân dịp sinh nhật con bé ở lớp, anh em tranh thủ tổ chức luôn một bữa mời chị em, do...chị em tự nấu, ở nhà thằng Minh. Tôi lười, và cũng lại do được chiều chuộng, chả phải mó chân mó tay vào việc gì, chỉ nằm ườn như mèo đọc truyện. Ngay lập tức bị chủ nhà triệu đi mua quà 8-3 cho người yêu nó. Trong lòng tôi vô cùng ấm ức. Trời thì lạnh, lại còn mưa lâm thâm...nhưng mà ở nhà vắt vẻo mãi chúng nó cũng đánh giá. Thế là lê lết dậy theo nó ra đường. Tôi ghét cái kiểu đi xe của nó! Bạt mạng và kinh hồn. Gió, mưa, bụi...hòa quyện với nhau, tạt vào mặt tôi, đau rát. Tóc tai dựng ngược, rối bời, xơ xác. Lắm lúc tôi sợ, bấu chặt vai áo thằng bạn, coi như là sinh mạng tôi nó nắm lúc này...Tự nhiên nhận ra, nó có bờ vai đủ rộng, và vững chắc...! Rong ruổi gần 1 tiếng đồng hồ ngoài đường tìm hiệu bánh kem nào có chiếc bánh vừa ý nó quả là một cực hình! Nó muốn một chiếc bánh phủ kem chocolate ( vì người yêu nó thích chocolate), nhỏ thôi, đơn giản, nhưng phải đẹp. Ban đầu tôi cũng háo hức, tôi thích lựa chọn, thích mua sắm. Thế nhưng sau một hồi phơi thân phơi xác ngoài đường, mặt tím tái, môi nhợt nhạt, mũi đỏ ửng và bắt đầu sụt sịt thì tôi phát điên, nhặng xị lên với thằng bé :

- Mày kĩ tính nó vừa vừa ấy. Bánh mua thì nó cũng phải ăn, ăn xong cũng phải tiêu hóa chứ đọng mãi trong dạ dày làm nhân chứng cho tình yêu của chúng mày à mà phải cầu kì kén chọn!...@#$(*%^&**$#*...!!!

Ngẩn ngơ một lúc, nó chỉ vào tủ kính bảo anh bán hàng:

- Thôi lấy em cái kia cũng được.

Và cứ nằng nặc đòi tự tay ghi những lời yêu thương lên cái bánh. Tôi cau có lẩm bẩm :

- Yêu với đương! Chỉ tổ rách ruột!

Chợt những kí ức dội ngược về vùng não bộ. Ngày trước, cũng có người chu đáo với tôi như thế này... Từ buổi hẹn đầu tiên, chẳng giống ai...đến những tháng ngày bên nhau thực sự là rất vui, rất hạnh phúc. Tôi luôn nhận được nhiều yêu thương, nhiều bất ngờ, nhiều thú vị...Nhưng cũng chẳng được bao lâu. Sau những gì người ta làm vì tôi, sau những gì mà tôi nhận được, vẫn không đủ cho một tình yêu lâu dài. Người ta nói rằng tình cảm đó, không phải là tình yêu, mà chỉ là một thứ gì đó rất mơ hồ, không thể đặt tên... Cuối cùng, chỉ có tôi là con ngu, hay ngộ nhận những thứ hoang đường !!!...

Chưa hết. Thằng bạn năn nỉ tôi đi cùng nó đến tận nhà em người yêu tặng quà. Tôi khóc thầm đau đớn!!! Gần chục cây số chứ ít gì! Thôi thì vì tương lai con em chúng nó, tôi cắn răng cắn lợi lại ngồi sau xe nó, xé gió lao lên. Lạnh buốt và tôi bắt đầu ho. Nước mắt nước mũi tùm lum, tởm lợm... Nó vẫn lặng im, không kêu ca một tiếng. Thấy tôi run lẩy bẩy, nó ái ngại :

- Hay tao cởi áo khoác cho mày mặc nhé?

Tôi vội gàn :

- Thôi. Xin mày. Tao ngồi sau chịu được. Mày mà vật ra đây bây giờ tao còn khổ hơn.

Nó cười ra hơi...Chắc là cũng lạnh lắm...

Đến nhà em người yêu. Nhìn cái cảnh con bé nhận quà mà chẳng nói lên lời, ấp a ấp úng, và thằng bạn ngượng ngùng gãi đầu gãi tai như...nghiện, tôi không cầm được nước mắt. Giả vờ sụt sùi bốc phét :

- Đấy em thấy có khổ chị không. Nó lôi chị đi từ lúc 1h trưa, chả có gì vào bụng, đến hẳn xưởng bánh kem đặt bánh. Mà đây này, ngoài cái bánh với mấy hoa hoét kia phức tạp, những chi tiết đơn giản nó tự làm hết đấy. Viền này, phủ kem này, trang trí này, chữ nữa...em thấy người yêu em giỏi không?

Thằng bạn sướng, cười tít mắt. Em người yêu thì thẹn thùng đỏ mặt. Tôi hiểu ý, nháy mắt thằng bé :

- Thôi tao ra ngoài kia đứng đợi. Có gì trăn trối với nhau thì tranh thủ đi, nhanh nhanh lên ấy tao đói sắp vật ra đây rồi.

Lẩn nhanh ra sân, soi gương chiếu hậu vuốt vuốt lại mái tóc như tổ chim úp ngược vì gió, tôi hoảng hồn nhận ra mình đang khóc! Vội vàng quệt ngang những giọt nước long lanh trên khóe mắt, cứ sợ thằng bạn nhìn thấy lại hỏi linh tinh... Tôi quá nhạy cảm...

Lát sau thằng bạn chạy ra, vẻ mặt hí hửng, mãn nguyện lắm. Tôi thở dài thườn thượt :

- Thái độ thế nào ?

Thằng bé gật đầu lia lịa :

- Thành công mĩ mãn. Ôi trộ ôi mà sao lúc nãy mày nói hay thế, cảm động thế...Tao thề là tao bắt đầu hâm mộ mày rồi đấy.

Tôi cười nhạt nhẽo :

- Mẹ! Khen thừa thế! Nghề của tao rồi. Sau này tao cũng bốc phét kiếm cơm thôi.

Nó nhăn răng cười cợt, quay xe, lại vượt gió vượt rét trở về. Điện thoại réo inh ỏi. Bọn nặc nô ở nhà gọi mắng xa xả :

- Hai đứa mày vừa đi vừa bò à? Không nhanh thì nhịn đấy!

Tôi gắt gỏng :

- Vẫn đang nhanh. 2 bánh chứ phải 4 bánh đếch đâu mà đòi hỏi !

Nghe thế, nó càng vít ga căng cứng. Qua đoạn đường xấu, bụi mịt mù, những xe container, xe tải thi nhau nhả khói phùn phụt làm tôi ho sặc sụa. Nó giảm ga, dịu dàng :

- Mày cúi mặt xuống sau lưng tao ấy, tao che bụi cho.

Tôi ngỡ ngàng, nhận ra : Nó không phải thằng Minh "cù lần" như trên lớp tôi thường thấy...!

Lại điện thoại, lại giục. Tôi cáu tiết. Thằng bạn lại phóng ầm ầm. Đến đoạn sang đường, nó lóng ngóng thế nào vỉa ngay một mụ béo cưỡi SH to như thân hình mụ. Chẳng ai ngã ra, cũng chẳng ai làm sao. Nhưng chân tôi quẹt ngang xe mụ, làm một vệt nghe ken két, và rụng luôn bông hoa gắn đá lấp lánh đính trên giày của tôi. Thằng bạn vẫn phi nhanh như thể "chuyện đã rồi". Tôi tru tréo ầm ĩ :

- Thằng kiaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa...Rụng xừ bông hoa ở giày tao rồi !!! Đi với mày chả được cái nước mẹ gì, chỉ tổ rước họa vào thân !!!

Nó ngậm ngùi:

- Ai biết được. Mà cũng sắp về đến nhà rồi...Thôi mày...giật nốt bên kia ra đi, để như vậy có khi lại đẹp.

Tôi uất ức đến tận cùng dương vô cực!

Về đến nơi, tiếng bát đũa lạch cạch làm ruột gan tôi cồn cào. Mất điện mới khổ! Biết ngay. Bây giờ Nhà nước không cắt điện luân phiên, mà họ cắt điện "ngẫu nhiên tùy hứng"...

Các bạn trẻ đang tranh ăn chí chóe. Tôi cũng ngồi xuống ngay cho có khí thế. Nhưng trời cao đất dày ơi...Nấu mất những 2, 3 tiếng đồng hồ mà ăn chỉ trong 15 phút...! Nhìn đống "hoang tàn đổ nát", lòng tôi chua chát. Bạn lớp trưởng nhanh nhảu gắp cho tôi mấy miếng chả còn sót lại trong đĩa. Tôi gẩy gẩy bát khoai tây xào với mấy cái đậu rán vẻ hờn dỗi. Bún thì còn nhưng... không ăn được mắm tôm! Tôi gào lên the thé:

- Thịt nướng của tao đâuuuuuu ?

Ngay lập tức mọi con mắt và những ngón tay chỉ thẳng vào...Tuấn Anh. Tôi hậm hực chọc bét nhè mấy lát khoai tây đã mềm ỉu trong bát mình.Cái Phượng cằn nhằn:

- Đã bảo ăn vừa thôi để phần cho nó với. Nhìn con bé kia kìa. Đã kén ăn thì chớ lại chẳng còn cái gì bỏ bụng. Đúng là bọn mồm gầu lưỡi chổi...

Tự dưng tôi đặt mạnh cái bát xuống mâm, bỏ ra một góc, ngồi khóc ngon lành...

Không phải vì không còn gì ăn, mà vì đã chẳng ai thèm nhớ đến tôi, chẳng ai thèm quan tâm đến sự tồn tại của tôi!

Các bạn lại xúm vào dỗ. Khóc to hơn. Các bạn quay ra "bắn tỉa" thằng Minh :

- Thằng này nữa! Đến giờ ăn rồi mày còn lôi nó đi đâu? Mà mày là rất hay lề mề nhá. Tất cả là tại mày đấy. Bây giờ mày phải...có trách nhiệm với nó đi.

Thằng Minh bối rối, nhưng rồi cũng lân la đến cạnh tôi :

- Thôi tao xin lỗi. Thế đi ăn bánh Pháp với tao nhé?

- Không! - tôi gằn giọng.

- Hay tao đi mua thịt nướng về cho mày?

- Không!

- À hay là mỳ Spaghetti nhá? Mày thích nhất còn gì?

- Không! - tôi quát lên tức tối.

- Thế mày thích ăn cái gì?

Tôi òa lên nức nở :

- Trả giày cho taoooooo...

Các bạn trẻ mặt nghệt hết cả ra. Thằng Minh vội vàng phân bua, giải thích. Các bạn "À!" lên một tiếng, kết luận :

- Chả liên quan gì đến vấn đề đang nói...!!!

Nhưng rỗi vẫn :

- Đấy thằng kia. Cái tội phóng nhanh vượt ẩu, nguy hiểm cả nó cả mày, cả người đi đường nữa, bọn tao chưa thèm kể. Bây giờ làm hỏng giày của nó có đền không?

- Có có... - Thằng bé gật đầu khổ sở.

Các bạn quay lại tôi :

- Bắt đền nó rồi. Thôi ăn ngoan nhé tí bọn tao dẫn đi mua giày mới. Ơ nhưng mà hết đồ ăn rồi...Ăn tạm quả táo này...Đây, xoài nữa, coca không? À bánh kem nhá? Cắt bánh đê Hằng ơi...!

Tôi như 1 em bé hư hay khóc lóc, nhưng các bạn chẳng bao giờ to tiếng với tôi. Ngược lại, chăm chút cho tôi rất ân cần, đúng nghĩa 1 đứa trẻ! Tôi chợt thấy ấm lòng, tôi chợt thấy yêu thương dâng tràn...

Chiều muộn, tôi về nhà, mệt mỏi rã rời và nhanh chóng chìm vào giấc ngủ...

Đang mê man, chuông báo tin nhắn làm tôi tỉnh giấc. Của bố :

- Bố không về kịp, con với em bảo mẹ đưa tiền mua hoa tặng bà nội bà ngoại. Nhớ đóng phong bì nữa nhé.

Bố luôn chu đáo như vậy. Chưa năm nào những ngày này bố quên. Hôm nọ đã tranh thủ ngày nghỉ đưa mẹ, chị em tôi, cả dì và con em họ tôi đi ăn một bữa. Hôm nay cả bà bội bà ngoại...Tôi rep :

- Bao nhiêu ạ?

- Mỗi bà 500k.

Tôi phì cười. Bố dạo này cũng..."xì tin" gớm. Nhắn tin như thanh niên 2011 ý!

- Vâng.

Tôi bật dậy, bắt đầu chuẩn bị những gì bố dặn. Lúc đang đứng đợi taxi, tôi gặp bác - người đàn bà hàng xóm chồng bỏ chồng chê, có 2 đứa con trai thì 1 đã chết vì nghiện ngập, còn 1 thì hiện làm cai than cai gio gì đấy, đánh giết nhau cướp bãi tranh than như cơm bữa. Tóm lại cũng chẳng phải ngoan hiền tử tế. Bác tươi cười hỏi tôi :

- Hai chị em đi cô giáo à?

- Dạ không - Tôi lễ phép - Cháu chúc mừng cô trên trường rồi, bọn cháu lên thăm bà...

Người đàn bà xuýt xoa :

- Con cháu có hiếu, sướng thật...

Tôi buột miệng :

- Anh Ninh đã tặng hoa tặng quà gì bác chưa ạ?

Chợt thấy mình vô duyên quá, tôi quay mặt về phía khác. Người đàn bà trầm giọng :

- Ừ...Cũng chưa thấy gì cả...

- Dạ...

- Lúc chiều thấy nó chở cái chuồng chó về rồi lại đi mất, chẳng thấy nói gì...

- Dạ...

Bác ta nhìn tôi, cười gượng :

- Để bác gọi cho nó xem sao...

Dưới ánh đèn đường vàng vọt, đôi mắt tôi như mờ đi. Màn hình chiếc điện thoại trên tay người đàn bà sáng nhấp nháy...

- Con à? Đang làm gì thế?

Giọng ồm ồm vọng ra từ cái loa bé xíu trên điện thoại :

- Sao hả mẹ?

Người đàn bà cố tỏ ra hài hước :

- Thế hôm nay không có bông hoa cứt lợn nào tặng mẹ à?

- Con đang trên bãi. Giờ này vẫn phải trông quân nó làm. Mẹ kiếp! Bọn thằng Dũng thằng Cường dạo này toàn nhòm ngó bãi con...

Giọng người đàn bà ám áp lạ thường :

- Ừ...Mẹ đi họp tổ dân. Lát con về hâm lại thức ăn trên bàn nhé...

Đôi mắt người mẹ rưng rưng. Tôi thấy đôi mắt ấy long lanh, nhưng tuyệt nhiên không một giọt nước nào rơi ra...Có lẽ bác đã phải chịu quá nhiều nỗi đau, hơn cả lúc này, và có lẽ...nước mắt bác đã quen chảy ngược...! Sống mũi cay xè, tôi mím chặt môi...

- Có ăn bánh mì không? Mẹ mua cho mấy cái...Đêm mới về thức ăn nguội lạnh cả mày lại lười không đun thì nhịn đói đến mai...

Đến đây thì tôi không chịu nổi. Nước mắt trào ra. Dù anh ta có là ma là quỷ, là đầu trâu mặt ngựa, kể cả có thể là loại người gì ngoài xã hội, thì với người đàn bà này, anh ta vẫn là đứa con trai bé bỏng! May sao đúng lúc chiếc taxi trờ tới, tôi vội vã chào bác, bước lên xe thật nhanh để người đàn bà đừng nhìn thấy tôi đã khóc trước cả khi nước mắt bác kịp rơi...

Nghe tiếng chuông, bà nội đội mưa ra mở cổng cho tôi. Dáng bà nhỏ bé, chậm chạp, lưng bà còng...Tôi đã lau hết nước mắt trên taxi chưa ấy nhỉ...?

- Bà ơi!

- Chị bé lên với bà đấy à?

Đi học cả ngày, tôi thậm chí chẳng có thời gian để thường xuyên đến thăm bà. Bà thì lúc nào cũng mong cháu đến chơi, bà già lắm rồi. Ở nhà có bà nội là thương tôi nhất. Tính tôi giống tính bà, cũng nội tâm và giàu tình cảm như bà vậy!

Tôi sà vào lòng bà.

- Bà ơi...Mùng 8 tháng 3, con chúc bà luôn vui vẻ mạnh khỏe ạ...

Bà cười, móm mém :

- Cha bố mày! Năm nào cũng nhớ đến bà là bà vui rồi. Đi vào đây.

Bà đon đả, vồn vã. Trong khi ông nội đang ngồi xem TV, thấy tôi chào cũng chỉ hời hợt :

- Ừ. Lên đấy hả...

Không hiểu sao, ông luôn tỏ ra chẳng vừa lòng với tôi. Tôi cũng không quan tâm. Cứ thế có khi lại bình yên!

Bà nội cẩn trọng đặt lẵng hoa hồng rực rỡ lên bàn. Bà nâng niu tất cả những gì có giá trị về mặt tinh thần. Và tôi đã sửng sốt biết bao khi thấy tập phong bì bà cất trong tủ của bà. Từ năm 2000 đến nay. 11 năm! Mỗi năm vào hai dịp 20/10 và 8/3...bố con tôi đều tặng bà một lẵng hoa kèm một phong bì với ít tiền. 22 cái phong bì, cũ mới đủ cả, không thiếu cái nào. Tôi lặng thinh! Nghẹn ngào...

Trái lại, bà ngoại xuề xòa hơn. Khi tôi mò lên đến nhà bà, ngay gần nhà ông bà nội nhưng nằm lưng chừng một quả đồi đến rã cẳng thì bà đã tắt điện tốm om và ngủ tự bao giờ. Ông ngoại mất sớm, bà ở một mình, nhưng lúc nào cũng lạc quan vui vẻ. Mỗi dịp nhận được quà tặng của bố con tôi, bà không tỏ ra xúc động dạt dào như bà nội. Bà chỉ nói là rất thích, và bà luôn cười. Nhưng có lần tôi đã thấy, bà giữ lẵng hoa bố con tôi tặng gần 3 tháng trời trong phòng, mặc kệ nó đã héo khô héo rũ...Hẳn là bà đã vui lắm...

Xong nhiệm vụ, tôi về nhà cũng là lúc đã gần khuya. Tắm rửa qua loa, ăn bát cơm chống đói, tôi leo lên giường trùm chăn kín mít. Vậy là sắp hết ngày...Nhưng những người tôi đợi lại chẳng thấy chúc mừng tôi lấy một câu. Tay cứ giữ khư khư cái điện thoại. Nắm thật chặt. Trong đầu luôn nghĩ chỉ 1 lát nữa thôi...sẽ có tin nhắn, sẽ có những cuộc gọi. Đúng thật! Nhưng chẳng phải những người tôi đang đợi. Tự nhiên tôi thấy tủi thân lạ lùng. Thế là cứ khóc, cứ khóc...cho đến khi thiếp đi mệt mỏi...

Kết thúc một ngày đầy nước mắt, và cả...nước mũi...

Ngày mai, tôi lại phải sống, vẫn phải sống...như tôi đang phải sống...

Chợt tôi nghĩ đến những người phụ nữa hôm nay tôi đã gặp... Là người yêu thằng Minh, là người đàn bà cùng xóm, là bà nội, bà ngoại tôi...Mỗi người một hoàn cảnh, một số phận, một niềm hạnh phúc riêng. Dù nhỏ bé hay vĩ đại. Họ đều là những người hạnh phúc. Cả tôi cũng vậy, mặc kệ những điều trái ý, tôi vẫn là người hạnh phúc cơ mà...Bất giác tôi mỉm cười, kéo chăn lên tận cằm, khép mi hờ hững...

À ơi...

Ngủ ngon, mơ đẹp...!

_________________
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://bzkhotink.blogspot.com
 
Một ngày đầy nước mắt và...nước mũi...!
Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Welcome To Quang Binh Community :: Khu vực giải trí :: Entry cho Blog của bạn-
Chuyển đến 
Đang tải dữ liệu...
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Sosblog